Tuesday, August 31, 2010

President Obama's Address on the End of the Combat Mission in Iraq



The White House

Office of the Press Secretary
For Immediate Release
August 31, 2010
Remarks by the President in Address to the Nation on the End of Combat Operations in Iraq
Oval Office

8:00 P.M. EDT

THE PRESIDENT: Good evening. Tonight, I’d like to talk to you about the end of our combat mission in Iraq, the ongoing security challenges we face, and the need to rebuild our nation here at home.

I know this historic moment comes at a time of great uncertainty for many Americans. We’ve now been through nearly a decade of war. We’ve endured a long and painful recession. And sometimes in the midst of these storms, the future that we’re trying to build for our nation -- a future of lasting peace and long-term prosperity -- may seem beyond our reach.

But this milestone should serve as a reminder to all Americans that the future is ours to shape if we move forward with confidence and commitment. It should also serve as a message to the world that the United States of America intends to sustain and strengthen our leadership in this young century.

From this desk, seven and a half years ago, President Bush announced the beginning of military operations in Iraq. Much has changed since that night. A war to disarm a state became a fight against an insurgency. Terrorism and sectarian warfare threatened to tear Iraq apart. Thousands of Americans gave their lives; tens of thousands have been wounded. Our relations abroad were strained. Our unity at home was tested.

These are the rough waters encountered during the course of one of America’s longest wars. Yet there has been one constant amidst these shifting tides. At every turn, America’s men and women in uniform have served with courage and resolve. As Commander-in-Chief, I am incredibly proud of their service. And like all Americans, I’m awed by their sacrifice, and by the sacrifices of their families.

The Americans who have served in Iraq completed every mission they were given. They defeated a regime that had terrorized its people. Together with Iraqis and coalition partners who made huge sacrifices of their own, our troops fought block by block to help Iraq seize the chance for a better future. They shifted tactics to protect the Iraqi people, trained Iraqi Security Forces, and took out terrorist leaders. Because of our troops and civilians -- and because of the resilience of the Iraqi people -- Iraq has the opportunity to embrace a new destiny, even though many challenges remain.

So tonight, I am announcing that the American combat mission in Iraq has ended. Operation Iraqi Freedom is over, and the Iraqi people now have lead responsibility for the security of their country.

This was my pledge to the American people as a candidate for this office. Last February, I announced a plan that would bring our combat brigades out of Iraq, while redoubling our efforts to strengthen Iraq’s Security Forces and support its government and people.

That’s what we’ve done. We’ve removed nearly 100,000 U.S. troops from Iraq. We’ve closed or transferred to the Iraqis hundreds of bases. And we have moved millions of pieces of equipment out of Iraq.

This completes a transition to Iraqi responsibility for their own security. U.S. troops pulled out of Iraq’s cities last summer, and Iraqi forces have moved into the lead with considerable skill and commitment to their fellow citizens. Even as Iraq continues to suffer terrorist attacks, security incidents have been near the lowest on record since the war began. And Iraqi forces have taken the fight to al Qaeda, removing much of its leadership in Iraqi-led operations.

This year also saw Iraq hold credible elections that drew a strong turnout. A caretaker administration is in place as Iraqis form a government based on the results of that election. Tonight, I encourage Iraq’s leaders to move forward with a sense of urgency to form an inclusive government that is just, representative, and accountable to the Iraqi people. And when that government is in place, there should be no doubt: The Iraqi people will have a strong partner in the United States. Our combat mission is ending, but our commitment to Iraq’s future is not.

Going forward, a transitional force of U.S. troops will remain in Iraq with a different mission: advising and assisting Iraq’s Security Forces, supporting Iraqi troops in targeted counterterrorism missions, and protecting our civilians. Consistent with our agreement with the Iraqi government, all U.S. troops will leave by the end of next year. As our military draws down, our dedicated civilians -- diplomats, aid workers, and advisors -- are moving into the lead to support Iraq as it strengthens its government, resolves political disputes, resettles those displaced by war, and builds ties with the region and the world. That’s a message that Vice President Biden is delivering to the Iraqi people through his visit there today.

This new approach reflects our long-term partnership with Iraq -- one based upon mutual interest and mutual respect. Of course, violence will not end with our combat mission. Extremists will continue to set off bombs, attack Iraqi civilians and try to spark sectarian strife. But ultimately, these terrorists will fail to achieve their goals. Iraqis are a proud people. They have rejected sectarian war, and they have no interest in endless destruction. They understand that, in the end, only Iraqis can resolve their differences and police their streets. Only Iraqis can build a democracy within their borders. What America can do, and will do, is provide support for the Iraqi people as both a friend and a partner.

Ending this war is not only in Iraq’s interest -- it’s in our own. The United States has paid a huge price to put the future of Iraq in the hands of its people. We have sent our young men and women to make enormous sacrifices in Iraq, and spent vast resources abroad at a time of tight budgets at home. We’ve persevered because of a belief we share with the Iraqi people -- a belief that out of the ashes of war, a new beginning could be born in this cradle of civilization. Through this remarkable chapter in the history of the United States and Iraq, we have met our responsibility. Now, it’s time to turn the page.

As we do, I’m mindful that the Iraq war has been a contentious issue at home. Here, too, it’s time to turn the page. This afternoon, I spoke to former President George W. Bush. It’s well known that he and I disagreed about the war from its outset. Yet no one can doubt President Bush’s support for our troops, or his love of country and commitment to our security. As I’ve said, there were patriots who supported this war, and patriots who opposed it. And all of us are united in appreciation for our servicemen and women, and our hopes for Iraqis’ future.

The greatness of our democracy is grounded in our ability to move beyond our differences, and to learn from our experience as we confront the many challenges ahead. And no challenge is more essential to our security than our fight against al Qaeda.

Americans across the political spectrum supported the use of force against those who attacked us on 9/11. Now, as we approach our 10th year of combat in Afghanistan, there are those who are understandably asking tough questions about our mission there. But we must never lose sight of what’s at stake. As we speak, al Qaeda continues to plot against us, and its leadership remains anchored in the border regions of Afghanistan and Pakistan. We will disrupt, dismantle and defeat al Qaeda, while preventing Afghanistan from again serving as a base for terrorists. And because of our drawdown in Iraq, we are now able to apply the resources necessary to go on offense. In fact, over the last 19 months, nearly a dozen al Qaeda leaders -- and hundreds of al Qaeda’s extremist allies -- have been killed or captured around the world.

Within Afghanistan, I’ve ordered the deployment of additional troops who -- under the command of General David Petraeus -- are fighting to break the Taliban’s momentum.
As with the surge in Iraq, these forces will be in place for a limited time to provide space for the Afghans to build their capacity and secure their own future. But, as was the case in Iraq, we can’t do for Afghans what they must ultimately do for themselves. That’s why we’re training Afghan Security Forces and supporting a political resolution to Afghanistan’s problems. And next August, we will begin a transition to Afghan responsibility. The pace of our troop reductions will be determined by conditions on the ground, and our support for Afghanistan will endure. But make no mistake: This transition will begin -- because open-ended war serves neither our interests nor the Afghan people’s.

Indeed, one of the lessons of our effort in Iraq is that American influence around the world is not a function of military force alone. We must use all elements of our power -- including our diplomacy, our economic strength, and the power of America’s example -- to secure our interests and stand by our allies. And we must project a vision of the future that’s based not just on our fears, but also on our hopes -- a vision that recognizes the real dangers that exist around the world,
but also the limitless possibilities of our time.

Today, old adversaries are at peace, and emerging democracies are potential partners. New markets for our goods stretch from Asia to the Americas. A new push for peace in the Middle East will begin here tomorrow. Billions of young people want to move beyond the shackles of poverty and conflict. As the leader of the free world, America will do more than just defeat on the battlefield those who offer hatred and destruction -- we will also lead among those who are willing to work together to expand freedom and opportunity for all people.

Now, that effort must begin within our own borders. Throughout our history, America has been willing to bear the burden of promoting liberty and human dignity overseas, understanding its links to our own liberty and security. But we have also understood that our nation’s strength and influence abroad must be firmly anchored in our prosperity at home. And the bedrock of that prosperity must be a growing middle class.

Unfortunately, over the last decade, we’ve not done what’s necessary to shore up the foundations of our own prosperity. We spent a trillion dollars at war, often financed by borrowing from overseas. This, in turn, has short-changed investments in our own people, and contributed to record deficits. For too long, we have put off tough decisions on everything from our manufacturing base to our energy policy to education reform. As a result, too many middle-class families find themselves working harder for less, while our nation’s long-term competitiveness is put at risk.

And so at this moment, as we wind down the war in Iraq, we must tackle those challenges at home with as much energy, and grit, and sense of common purpose as our men and women in uniform who have served abroad. They have met every test that they faced. Now, it’s our turn. Now, it’s our responsibility to honor them by coming together, all of us, and working to secure the dream that so many generations have fought for -- the dream that a better life awaits anyone who is willing to work for it and reach for it.

Our most urgent task is to restore our economy, and put the millions of Americans who have lost their jobs back to work. To strengthen our middle class, we must give all our children the education they deserve, and all our workers the skills that they need to compete in a global economy. We must jumpstart industries that create jobs, and end our dependence on foreign oil. We must unleash the innovation that allows new products to roll off our assembly lines, and nurture the ideas that spring from our entrepreneurs. This will be difficult. But in the days to come, it must be our central mission as a people, and my central responsibility as President.

Part of that responsibility is making sure that we honor our commitments to those who have served our country with such valor. As long as I am President, we will maintain the finest fighting force that the world has ever known, and we will do whatever it takes to serve our veterans as well as they have served us. This is a sacred trust. That’s why we’ve already made one of the largest increases in funding for veterans in decades. We’re treating the signature wounds of today’s wars -- post-traumatic stress disorder and traumatic brain injury -- while providing the health care and benefits that all of our veterans have earned. And we’re funding a Post-9/11 GI Bill that helps our veterans and their families pursue the dream of a college education. Just as the GI Bill helped those who fought World War II -- including my grandfather -- become the backbone of our middle class, so today’s servicemen and women must have the chance to apply their gifts to expand the American economy. Because part of ending a war responsibly is standing by those who have fought it.

Two weeks ago, America’s final combat brigade in Iraq -- the Army’s Fourth Stryker Brigade -- journeyed home in the pre-dawn darkness. Thousands of soldiers and hundreds of vehicles made the trip from Baghdad, the last of them passing into Kuwait in the early morning hours. Over seven years before, American troops and coalition partners had fought their way across similar highways, but this time no shots were fired. It was just a convoy of brave Americans, making their way home.

Of course, the soldiers left much behind. Some were teenagers when the war began. Many have served multiple tours of duty, far from families who bore a heroic burden of their own, enduring the absence of a husband’s embrace or a mother’s kiss. Most painfully, since the war began, 55 members of the Fourth Stryker Brigade made the ultimate sacrifice -- part of over 4,400 Americans who have given their lives in Iraq. As one staff sergeant said, “I know that to my brothers in arms who fought and died, this day would probably mean a lot.”

Those Americans gave their lives for the values that have lived in the hearts of our people for over two centuries. Along with nearly 1.5 million Americans who have served in Iraq, they fought in a faraway place for people they never knew. They stared into the darkest of human creations -- war -- and helped the Iraqi people seek the light of peace.

In an age without surrender ceremonies, we must earn victory through the success of our partners and the strength of our own nation. Every American who serves joins an unbroken line of heroes that stretches from Lexington to Gettysburg; from Iwo Jima to Inchon; from Khe Sanh to Kandahar -- Americans who have fought to see that the lives of our children are better than our own. Our troops are the steel in our ship of state. And though our nation may be travelling through rough waters, they give us confidence that our course is true, and that beyond the pre-dawn darkness, better days lie ahead.

Thank you. May God bless you. And may God bless the United States of America, and all who serve her.

END 8:19 P.M. EDT



Saturday, August 28, 2010

Non-Profit Organizations' Response to Rush Limbaugh


robertegger | August 18, 2010

Last week radio host Rush Limbaugh said non-profit organization employees are "lazy idiots" and "rapists in terms of finance and economy"


DC Central Kitchen founder Robert Egger responds to those statements on behalf of nonprofits everywhere.


Wednesday, August 25, 2010

Anh Duong: "Capitalizing on your aces" - The Washington Post,


Source: http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2010/08/19/AR2010081906265.html

The nonprofit Partnership for Public Service and The Washington Post's On Leadership site jointly produce the Federal Coach, hosted by Tom Fox, director of the partnership's Center for Government Leadership. The goal is to "engage, inspire and learn from you, the federal worker, whether you are a new hire, a contractor or a manager at the highest level."

Please share your ideas and questions by e-mailing me at fedcoach@ourpublicservice.org.

Anh Duong is the director of the Borders and Maritime Security division in the Department of Homeland Security Science and Technology Directorate. Previously, Duong was director of Science and Technology at the Naval Surface Warfare Center's Indian Head Division, where she developed the thermobaric bomb. As a teenager, Duong and her family came to the United States as refugees during the Vietnam War.

What advice do you have for emerging federal leaders?

Understand your strengths and weaknesses. However, spend more time building on your strengths rather than correcting for your weaknesses. It's like a card game. You win by knowing how to capitalize on your aces. As to your weaknesses, it depends. If it's a skill, take training or get work experience. But often it's truly just the way we're wired, so instead of agonizing over them, find ways to compensate.

For example, I used to be too task-oriented. So I found a colleague who was totally people-oriented and made her my deputy. I told Pamela, "Hey, in meetings, can you sit next to me, and when I come across too cold or unfeeling, just kick me under the table?" Well, the first week I came home bruised. One day Pam said, "You know, I didn't have to kick you once this week." That's what I call compensating for weaknesses.

When you talk with young women, what advice do you have for them?

I get asked a lot about how to handle prejudice being a woman and a minority. My number one advice is to not take it personally. You can't win if you take it personally. In the workplace, you don't need to be liked by everyone, but you need to be respected. There's nothing I can do to change if someone dislikes me because of my race or gender. But I can still earn that person's respect through my work ethic and output.

What are the challenges being a female leader in a male dominated arena?

I've run into difficulties working with men because of my gender. But being a minority has its advantages too. For example, I have a much easier time trying to stand out in a professional crowd or being memorable because of my physical appearance. That's already half of the battle. It is also easy to exceed someone's expectations when I am underestimated in the first place. Rather than feeling insulted or indignant, I remind myself how gratifying the ultimate win will be!

How do you get your key people to work together?

First, I inspire them to work together by making sure that they have a shared vision. Second, I have to make sure that they know how to work together. So roles, responsibilities, inter-dependencies and the rules of engagement must be clearly defined and understood. And then last but not least, I also watch out for what we call the why not -- the possible barriers that might keep people from working together -- so I can address them proactively.

How do you motivate your staff?

I believe that attitude comes first, then aptitude, then altitude. I spend a lot of time cultivating my staff's attitude toward me, our organization and ultimately our mission. This includes demonstrating to them that I'm willing and able to fight for them when necessary. If you believe that your boss has your back, you will be willing to go the extra mile. Last but not least, they all want to be autonomous, informed about the "big picture" and how they connect to that picture. My goal is for everyone to have their own "kingdom" with clearly understood boundaries. The pride of ownership is important as long as we don't go to the extreme of parochialism.

How did your childhood experience fleeing Vietnam affect you as a leader?

I came to the United States at the end of the Vietnam War as a refugee. Because of that, I feel deeply indebted to the South Vietnamese and American soldiers who fought and died for my freedom, and the generous, compassionate Americans who took my family in and helped us through the darkest moment of our lives. I want to pay back by devoting my entire career serving this great nation and the people who have adopted us. Because of that, I have a strong conviction for our mission and because of that strong conviction, I lead with compassion.

This land is a paradise, relatively speaking. Usually when you're born in paradise, you don't know it's a paradise. It is the responsibility of newcomers like me to remind us that freedom is not free and that we are very much privileged to be Americans.

Visit On Leadership at http://views.washingtonpost.com/leadership/fedcoach.


Sheryl WuDunn: Our century's greatest injustice



Thanks Linda Nguyên, for introducing this link


Tuesday, August 24, 2010

VVA Radio Message August 23 - Lễ Vu Lan - Rằm Tháng Bảy - Phỏng vấn Chị Rosemary Tran


Do Voice of Vietnamese Americans phụ trách
Thứ Hai 23 tháng 8, 2010


Audio file này chỉ có hiệu lực trong 1 tuần, xin vui lòng download nếu muốn giừ lại.

Ngọc Giao và Tiếng Nói Người Mỹ Gốc Việt hay Voice of Vietnamese Americans xin kính chào quý thính giả đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại và Quý Đồng Hương khắp nơi. Chương trình Lập Pháp và Cộng Đồng hôm nay sẽ gồm phần nói về ý nghĩa ngày Lễ Vu Lan và ngày Rằm Tháng Bảy, phần tin tức thường lệ, và phần phỏng vấn một người phụ nữ Việt đã thành công khi hòa nhập và mạch sống chính tại Hoa Kỳ: Cô Rosemary Trần Lauer.

Thưa quý thính giả, hôm nay theo lịch tại Hoa Kỳ là ngày 23 tháng 8, hay 14 tháng 7 âm lịch, nhưng tại Việt Nam thì đã là ngày 15 tháng 7, ngày Rằm Tháng 7 theo truyền thống Việt còn là ngày Xá Tội Vong Nhân, và là ngày Lễ Vu Lan, hay ngày báo hiếu Mẹ Hiền của mọi người con. Ngọc Giao và Tiếng Nói Người Mỹ Gốc Việt xin trân trọng mời tất cả quý thính giả và quý đồng hương dành một phút lắng lòng, nghĩ đến công ơn sinh thành dưỡng dục của Mẹ mình, để hạnh phúc là đã có mẹ, được hưởng tình yêu của Mẹ Hiền, và nguyện sống cho xứng đáng để đền đáp công ơn ấy.

Ngọc Giao cũng xin mời tất cả chúng ta cùng vinh danh người Mẹ Việt Nam trong suốt nhiều thế kỷ qua, đã không ngừng hy sinh cho chồng con, gia đình, chịu đựng nhiều gian truân để nuôi các con thành người, và giữ xã hội đất nước Việt cho đến ngày hôm nay. Xin kính chúc các bà Mẹ Việt một tương lai tươi sáng hơn, với đàn con biết suy nghĩ để báo hiếu đúng cách, mang đất nước dân tộc Việt thoát khỏi khổ nạn hôm nay, và cho vai trò người đàn bà Việt Nam được hạnh phúc hơn ngay từ bây giờ và trong những ngày sắp tới.

Thưa quý thính giả, Lễ Vu Lan và ngày Xá Tội Vong Nhân là hai lễ hoàn toàn khác nhau, tuy cùng vào Rằm Tháng Bảy, và cùng một tinh thần là cứu khổ cứu nạn, giải thoát chúng sinh khỏi các đau khổ đời thường. Đặc biệt, đây là truyền thống Việt có nguồn gốc theo Phật Giáo, bắt nguồn từ văn hóa Ấn Độ, chứ không phải từ văn hóa Trung Hoa như nhiều người vẫn lầm lẫn.

Sự tích lễ cúng cô hồn đại khái như sau : Cứ theo "Phật Thuyết Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni Kinh" mà suy thì việc cúng cô hồn có liên quan đến câu chuyện giữa ông A Nan Ðà, thường gọi tắt là A Nan, với một con quỷ miệng lửa cũng gọi là quỷ mặt cháy . Có một buổi tối, A Nan đang ngồi trong tịnh thất thì thấy một con ngạ quỷ thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi ngạ quỷ miệng lửa mặt cháy như nó. A Nan sợ quá, bèn nhờ quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói : " Ngày mai ông phải thí cho bọn ngạ quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng dường Tam Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sanh về cõi trên ". A Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn đặt cho bài chú gọi Là "Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni", đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước. Phóng diệm khẩu mà nghĩa gốc là " thả quỷ miệng lửa ", về sau lại được hiểu rộng thêm một lần nữa thành " tha tội cho tất cả những người chết ". Vì vậy, ngày nay mới có câu : " Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân ".

Lễ Vu Lan bắt nguồn từ sự tích về lòng hiếu thảo của Ông Ma Ha Một Ðặc Già La, thường gọi là Ðại Mục Kiền Liên, gọi tắt là Mục Liên. Vốn là một tu sĩ khác đạo, về sau Mục Liên đã quy y và trở thành một đệ tử lớn của Phật, đạt được sáu phép thần thông rồi được liệt vào hạng thần thông đệ nhất trong hàng đệ tử của Phật. Sau khi đã chứng quả A La Hán, Mục Liên ngậm ngùi nhớ đến mẹ mình, bèn dùng huệ nhãn nhìn xuống các cõi khổ mà tìm thì thấy mẹ đã đọa vào kiếp ngạ quỷ (quỷ đói) nơi địa ngục A Tì. Thân hình tiều tụy, da bọc xương, bụng ỏng đầu to, cổ như cọng cỏ. Mẹ Mục Liên đói không được ăn, khát không được uống. Quá thương cảm xót xa, Mục Liên vận dụng phép thần thông, tức tốc đến chỗ mẹ. Tay bưng bát cơm dâng mẹ mà nước mắt lưng tròng. Mẹ Mục Liên vì đói khát lâu ngày nên giật vội bát cơm mà ăn. Tay trái bưng bát, tay phải bốc cơm nhưng chưa vào đến miệng thì cơm đã hóa thành lửa. Mục Liên đau đớn vô cùng, khóc than thảm thiết rồi trở về bạch chuyện với Ðức Phật để xin được chỉ dạy cách cứu mẹ.

Phật cho Mục Liên biết vì nghiệp chướng của các kiếp trước mà mẹ ông mới phải sanh vào nơi ác đạo làm loài ngạ quỷ. Một mình Mục Liên thì vô phương cứu được mẹ dù ông có thần thông đến đâu và dù lòng hiếu thảo của ông có thấu đến đất trời, động đến thần thánh. Phải nhờ đến uy đức của chúng tăng khắp các nẻo đồng tâm hiệp ý cầu xin cứu rỗi cho mới được. Bởi vậy, Phật dạy Mục Liên phải thành kính đi rước chư tăng khắp mười phương về, đặc biệt là các vị đã chứng được bốn quả thánh hoặc đã đạt được sáu phép thần thông. Nhờ công đức cầu nguyện của các vị này, vong linh mẹ Mục Liên mới thoát khỏi khổ đạo. Phật lại dạy Mục Liên sắm đủ các món để dâng cúng các vị ấy, nào là thức thức thời trân, hương dâu đèn nến, giường chõng chiếu gối, chăn màn quần áo, thau rửa mặt, khăn lau tay cùng các món nhật dụng khác. Ðúng vào ngày rằm tháng 7 thì lập trai đàn để cầu nguyện, thiết trai diên để mời chư tăng thọ thực. Trước khi thọ thực, các vị này sẽ tuân theo lời dạy của Ðức Phật mà chú tâm cầu nguyện cho cha mẹ và ông bà bảy đời của thí chủ được siêu thoát. Mục Liên làm đúng như lời Phật dạy. Quả nhiên vong mẫu của ông được thoát khỏi kiếp ngạ quỷ mà sanh về cảnh giới lành. Ngày rằm tháng 7 do đó được gọi là ngày lễ Vu Lan. Chữ Vu Lan phiên âm t ừ chữ Phạn Ulhamblan” là “giải thoát”. Cách thức cúng dường để cầu siêu đó gọi là Vu Lan bồn pháp, lễ cúng đó gọi là Vu Lan bồn hội, còn bộ kinh ghi chép sự tích trên đây thì gọi là Vu Lan bồn kinh. Chữ Vu Lan Bồn phiên âm từ chữ Phạn “Ulhambhana” có nghĩa là sự giải thoát.

Ngày hôm nay, nhìn lại thì chúng ta thấy tại Ấn Độ cũng như Trung Hoa hay vùng Đông Nam Á Châu, nơi truyền thống cúng cô hồn xá tội vong nhân ngày rằm tháng 7 và Lễ Vu Lan để cảm ơn Mẹ cũng vào ngày này, khổ nạn “Đói”, “bị đốt”, “thấy thức ăn mà không được ăn” là tất cả khổ nạn bậc nhất của vùng này. Hiện nay, vựa lúa tại Đồng Bằng Sông Cửu Long đang bị đe dọa vì vấn nạn thiếu nước, do đập Tam Ngọn do Trung Hoa xây tại thượng nguồn đang là quan tâm hàng đầu cho tất cả những ai chú tâm đến dân sinh và môi sinh tại khu vực Á Châu và Đông Nam Á Châu. Bên cạnh đó, việc ngư dân quanh vùng biển Đông Nam Á Châu không được phép đánh cá để sinh sống vì Trung Cộng tăng áp lực, đe dọa, cấm ngư dân Việt và các nước láng gièng không được tiếp tục chài lưới trong vùng biển thuộc chủ quyền cha ông họ trải hàng ngàn năm, đã tạo quan tâm không kém cho toàn thế giới về an sinh và kinh tế tại Á Châu và Đông Nam Á Châu.

Ngày hôm nay, 23 tháng 8, 2010, Hội Nghị Các Bộ Trưởng Kinh Tế khối Liên Hiệp Đông Nam Á Châu hay ASEAN bắt đầu nhóm họp lần thứ 42 tại Đà Nẵng, theo tin của văn phòng thư ký ASEAN . Phiên họp kéo dài một tuần từ ngày 22 tháng 8 đến 27 tháng 8, với phiên họp chính vào ngày 25 tháng 8, 2010, với sự đóng góp của các Bộ Trưởng Kinh Tế từ 8 nước thuộc Hội Nghị Cấp Cao Đông Á, gồm Australia, Brunei, China, Cambodia , India, Indonesia, Japan, Laos, Malaysia, Myanmar, New Zealand, Philippines, Russia. Singapore, South Korea, Thailand, United States, Vietnam và có trao đổi với các nhiều Hội Đồng Doanh nghiệp khác.

Hội Nghị thứ 42 này của Bộ Trưởng Kinh Tế các nước Đông Nam Á Châu và Mỹ, Nhật, Ấn, Nga, Hoa , Đại Hàn, Tân Tây Lan, Úc Đại Lợi có chủ đề: “AEC: Cộng đồng Phát triển Kinh Tế Mạnh Mẽ và Lâu Bền”, nhằm sửa soạn cho tiến trình lập các Hiệp Ước Thương Mại Tự Do giữa các nước Đông Nam Á Châu và các đối tác quan trọng vào đầu năm 2011. Đây là bước thành công lớn trong kế hoạch ổn định kinh tế và chính trị tại vùng biển Đông Nam Á Châu, với hy vọng quốc tế hóa Biển Đông Nam Á Châu với sự trợ giúp của Hoa Kỳ và các nước tự do trên thế giới, mang khu vực này thoát ra ngoài vòng kềm tỏa của Trung Cộng.

Tiếng Nói Người Mỹ Gốc Việt hay Voice of Vietnamese Americans xin thành thật cầu chúc Hội Nghị thành công. Nhân ngày Rằm tháng 7 theo âm lịch, và nhân Tháng 8 theo Dương Lịch, xin Đại Khối Dân Việt trong và Ngoài Nước hãy cùng nhau đẩy mạnh quyết tâm chính trị từ năm 1945: đồng tâm giải thể Đảng Cộng Sản, bắt tay thế giới Tự Do, xây dựng một đất nước Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tôn trọng các luật quốc tế để chung vai sát cánh với thế giới đưa dân tộc đến bờ bến ấm no, hạnh phúc, phồn vinh thực sự . Có như thế, chúng ta mới xứng đáng là con Mẹ Việt Nam.

Thưa quý thính giả, trong nhiều năm gần đây, và nhất là năm nay, phong trào đòi giải thể Đảng Cộng Sản từ các đảng viên trung kiên nhất đã không ngừng lớn mạnh. Từ năm 1945, chính Hồ Chí Minh đã long trọng tuyên bố “Giải Thể Đảng Cộng Sản” ngày 11 tháng 11, năm 1945, với lý lẽ rõ ràng như sau:

Cǎn cứ vào điều kiện lịch sử, tình hình thế giới và hoàn cảnh trong nước, nhận rằng lúc này chính là cơ hội nghìn nǎm có một cho nước Việt Nam giành quyền hoàn toàn độc lập; và… Để phá tan tất cả những điều hiểu lầm ở ngoài nước và ở trong nước có thể trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà. Do đó, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương họp ngày 11 tháng 11 nǎm 1945, nghị quyết tự động giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương. Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập "Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương". Văn bản này còn lưu giữ tại Kho Lưu Trữ, Trung ương Đảng.

Chính sự giải thể Đảng Cộng Sản năm 1945 đã giúp toàn dân Việt đồng lòng chống Pháp, đưa đến chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, tuy nhiều người vẫn cho rằng Tướng Võ Nguyên Giáp có công lớn trong chiến lược và chiến thuật của chiến thắng này.

Trong nhiều năm qua, Tướng Giáp đã nhiều lần lên tiếng phải đối Chính trị bộ Đảng CS về nhiều quyết định sai lầm và tuân lời Trung Cộng của họ ,điển hình là chủ trương để công ty Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Tiếng nói của Tướng Giáp, trong một thời gian khá dài sau đó, mở đường cho một phong trào phản đối sâu rộng trong giới trí thức và người quan tâm cả trong và ngoài nước.

Tin BBC cho hay Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nông Đức Mạnh vừa tới thăm và mừng thọ Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân ngày sinh nhật ông. Cuộc viếng thăm, theo Thông tấn xã Việt Nam, diễn ra vào chiều thứ Hai 23/08. Chúng ta cũng chúc Đại Tướng Võ Nguyên Giáp chân cứng đá mềm, khuyến cáo Nông Đức Mạnh hãy giải thể Đảng Cộng Sản, và đưa đất nước chuyển hướng theo với thế giới thoát khỏi vòng kềm tỏa của Trung Cộng, giữ vững bờ cõi lãnh hải lãnh thổ Việt Nam.

Gần đây nhất, tại Việt Nam một loạt các truyền đơn và các chữ TS-HS-VN được viết khắp nơi trong nước, đã khiến người Việt thêm phấn khởi và tinh thần chống Trung Cộng, chống Cộng Sản tăng lên mạnh mẽ.

Ngày 13/8 Ông Phạm Minh Hoàng bị bắt tại tư gia ở quận 10 hôm 13/08 vì nghi liên quan tới đảng Việt Tân, một đảng chính trị của người Việt hải ngoại.

Hiện ông đang bị tạm giam để điều tra tội Lật đổ Chính quyền, theo Điều 79 Bộ Luật Hình sự.
Vợ ông, bà Lê Thị Kiều Oanh, cho BBC biết ngay sau khi làm việc với công an chiều thứ Hai 23/08 là bà đã nhận thông báo rằng ông Hoàng "sẽ bị khởi tố".

Bà nói trong tâm trạng rõ ràng đang bị sốc: "An ninh nói với tôi rằng họ đã có đầy đủ chứng cứ để khởi tố chồng tôi. Thông tin này làm cho tôi bàng hoàng vì cứ nghĩ hết hạn điều tra họ sẽ cho anh Hoàng về nhà."

Từ nước Pháp, em trai của ông Hoàng là Phạm Duy Khánh nói với BBC ông hy vọng ông Hoàng sẽ được xét xử theo đúng pháp luật.

"Trước nay họ không có thông tin gì về việc bắt giữ anh tôi, nay nếu họ quyết định khởi tố thì đó là bước đầu tiên."

"Chúng tôi hy vọng anh tôi sẽ được xét xử theo đúng chuẩn mực quốc tế."

Ông Phạm Minh Hoàng, 55 tuổi, sang Pháp du học từ năm 1973 và tự nguyện về nước năm 2000. Sau một vài năm, ông được nhận vào làm giảng viên toán, trường đại học Bách khoa.

Ông Phạm Duy Khánh nói anh trai ông là "người yêu nước Việt Nam và có tấm lòng với đất nước".

Ông Hoàng từng ký tên vào kiến nghị phản đối các dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên và hợp tác với một nhóm thanh niên Việt kiều mở lớp chuyển giao kỹ năng mềm (kỹ năng lãnh đạo) miễn phí cho sinh viên Việt Nam.

Đảng Việt Tân trụ sở tại Mỹ đã ra thông cáo phản đối việc bắt ông Hoàng nhưng không chính thức xác nhận ông có phải đảng viên của họ hay không.

Tại Hoa Kỳ, ngày hôm nay, 23 tháng 8, chú tâm của giới lãnh đạo cũng dồn vào việc bảo đảm an ninh vùng biển đảo, và giao thông hàng hải tại vùng kênh đào Panama, Đại Tây Dương, và vùng biển Đông Nam Á Châu, Thái Bình Dương. Tuần trước, Hoa Kỳ có một cuộc tập trập hải quân tên PANAMAX 2010 kéo dài 12 ngày tại khu vực Panama. Tuần này, các nhà nghiên cứu tiếp tục thảo luận về kế hoạch bảo toàn an ninh vùng biển cho đến năm 2020 .

Trong cùng ngày, Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ mời Tổng Tư Lệnh William Caldwell của NATO nói chuyện với báo chí về sự huấn luyện các lực lượng an ninh đặc biệt tại Afghanistan, cho biết các ưu tiên trong chương trình huấn luyện của ông để giúp chuyển nhượng quyền kiểm soát sang cho quân đội Afghanistan trong nhiều tháng tới. Tuần trước, TT Obama xác định sẽ bắt đầu rút quân khỏi Afghanistan vào tháng 7 năm 2011.

Hai tuần qua, nạn lũ lụt khủng khiep tại Parkistan tạo nhiều hỗn loạn, và giúp phiến quân Taliban có nhiều cơ hội tái phối trí cũng như gây nhũng nhiễu thêm tại Afghanistan. Ngày hôm qua, chủ nhật 22 tháng 8, tin cho biết có thêm 4 binh sĩ Hoa Kỳ bị tử thương.

Hôm nay, ông Dan Feldman, Phụ Tá Đặc Biệt Đại Diện Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Pakistan nói chuyện với báo chí về chuyến công du vừa qua của ông tại đây, và các viện trợ của nước ngoài được phân phối thế nào để giúp giải quyết thiên tai này. Sau đó, ông Crowley trả lòi các câu hỏi liên quan đến những thương lượng sắp tới giữa phe Israelis và Palestinians. Ông cũng nói về các nỗ lực ngoại giao của Hoa Kỳ tại Iraq.

Ngày 20 tháng 8, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ tuyên bố Israel và Palestinians đã đồng ý thảo luận hòa bình tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 2 tháng 9 tới đây. Chính quyền Obama đã và đang nỗ lực nói chuyện với cả hai bên để giúp họ đạt đến cơ hội thảo luận trực tiếp thay vì phải qua trung gian như trong thời gian vừa qua.

Trong khi gia tăng nỗ lực ngoại giao để ổn định tình hình an ninh, an sinh tại Á Châu, Hoa Kỳ cũng gia tăng chú tâm đến vấn đề nhân quyền tại Trung Hoa, Việt Nam, và các nước độc tài tại Châu Á. Ngày 23 tháng 7 vừa qua, Ngoại Trưởng Hillary Clinton chính thức tuyên bố Nhân Quyền sẽ là một quan tâm chính trong chương trình nghị sự với chính quyền CS Việt Nam. Ngày 20 tháng 8, tại Hoa Thịnh Đốn, Dân Biểu Byron Dorgan thuộc Đảng Dân Chủ từ North Dakota, Chủ Tịch Hội Đồng Nghiên Cứu các quan tâm tại Trung Hoa, chủ tọa một buổi hội thảo với nhiều nhà nghiên cứu và quan sát về vấn nạn buôn người tại Trung Hoa, trong đó nhấn mạnh đến việc buôn bán lao động và buôn bán tình dục. Gần đây nhất, một n ữ công nhân trẻ bị bắt làm việc trên 60 tiếng/ ngày trong phòng kín, không khí ô nhiễm, giá 30 cent/ giờ, làm các thú nhồi bông bán ra thị trường, và cô đã tử nạn vì lao lực và thiếu dưỡng khi. Các vấn đề của nạn buôn bán tình dục cũng được nêu ra.

Trong bài nói chuyện với quốc dân ngày thứ bảy 21 tháng 8, TT Obama kêu gọi phe Cộng Hòa tại Quốc Hội hãy ủng hộ dự luật giản ảnh hưởng của các Đại Doanh Nghiệp trên các vận động bầu cử. Đáp lại, Dân Biểu Charles Djou của phe Cộng Hòa, từ Hawaii, lên tiếng kêu gọi phe Dân Chủ tại Quốc Hội hãy ủng hộ chủ trương của đảng Cộng Hòa đề nghị chính quyền giảm chi phí. Thực ra, điều này đã được TT Obama và Phe Dân Chủ đưa ra từ rất lâu, với chủ trương cắt giảm các chi phí không cần thiết, và cố gắng gia tăng hiệu năng mọi chương trình qua sự đóng góp và tiếp tay của tất cả mọi người, nhất là các hội thiện nguyện và các tổ chức cộng đồng, non-profits. Một trong những đề nghị của TT Obama là bất cứ các chương trình mới nào đề nghị budget, cũng phải được cân bằng bởi việc cắt giảm budget tương đương từ một chương trình không cần thiết nữa.

Hôm nay, ngày 23 tháng 8, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert Gates tuyên bố ông sẽ cắt giảm 100 tỷ mỹ kim trong vòng 5 năm, nhằm xóa bỏ các chương trình không cần thiết, nhất là về chiếc F-35. Ông nói “sẽ mạnh mẽ yêu cầu TT Obama bác bỏ các dự luật liên quan đến việc chế tạo thêm máy cho chiếc C017 hay F-35. Hôm nay Đại tướng hồi hưu Michael Hough lên tiếng trình bày các chi tiết về ngân khoản cho chương trình chế tạo máy bay F-35..

Cùng ngày, Nha Duyên Hải và Năng Lượng cùng hợp tác điều tra thêm về vụ nổ của công ty Deepwater Horizon tại vùng vịnh Mễ Tây Cơ, với sự điều trần của công ty BP tại Houston, Texas.
Trong tuần qua, tại Hạ Viện, DB Cao Quang Ánh cũng tổ chức một buổi điều trần về Cồn Dầu, và yêu cầu Chính quyền Hoa Kỳ bỏ VN vào danh sách CPC

Sau đây, Ngoc Giao hân hạnh mời quý vị nói chuyện với chị Rose Mary, một nữ tiểu doanh nghiệp thành công tại VẠ

1/ Xin chào Chị Rosemary. VVA thành thật cảm ơn chị đã bỏ thời giờ quý báu đến nói chuyện với đồng hương khắp nơi. Trước tiên, xin chị vui lòng cho thính giả biết sơ lược về tiểu sử và nhừng thành công của chị cho đến hôm nạy

2/ Xin chị vui lòng nói về nghề địa ốc và chuyên ngành commercial real estates của chị.

3/ Chị có là thành viên của Vietnamese Realtor Forum không? Xin vui lòng cho biết về Forum này.

4/ Là một người tiểu doanh nghiệp, chị nghĩ gì về Health Care Reform?

5/ Là một người tiểu doanh nghiệp, chị nghĩ gì về Financial Reform?

6/ Là người Mỹ gốc Việt, chị nghĩ gì về Immigration Laws?

7/ Chị có dự định gì cho tương lai?

8/ Chị nghĩ VVA và cộng đồng VN nên làm gì trong giai đoạn hiện nay?

Thành thật cảm ơn chị. Chúc chị thành công và trẻ đẹp mãi.


A lot going on in Virginia - Report from Delegate Mark Keam


Dear Friends,

I wanted to let you of a couple of important developments in the government of the Commonwealth of Virginia that you may be following.

Budget “Surplus” News

We received some new information on the state of our economy and the budget. As a member of the House Finance Committee the House Finance Committee, I went to Richmond last Thursday to meet with Governor Bob McDonnell and the Secretary of Finance, Richard Brown, as they presented their first budget report. The Governor announced that the state finished Fiscal Year 2010 with a surplus of approximately $403 million. The funds comprised of $229 million in additional revenue from general collections, plus $174 million in appropriations that state agencies did not spend.

Most of this “surplus” is subject to re-appropriation based on language that the General Assembly passed earlier this year . The spending will be based on the Governor’s discretion, and he has until November 1 to report to the General Assembly on his decision regarding how much, if any, of the unspent agency balances he will recommend re-appropriating to agencies. Any amounts not re-appropriated will become part of the general fund and made available for reallocation during the upcoming budget development process.

Since Governor McDonnell made this announcement, some have praised him for managing the state in a fiscally responsible manner and others have criticized him for using “gimmicks” and accounting tricks to show a surplus on paper. My response is one of cautious optimism. The fact that we ended this year on a positive side of the ledger is good news no matter how we arrived at the number. I will be writing more on this topic on my website in the coming days as I learn more specific details from the budget report.

Governor's Town Hall Tomorrow

By now, you’ve all heard about Governor McDonnell’s campaign pledge to take the Commonwealth out of the liquor business. Early this year, the Governor established a Commission on Government Reform and Restructuring to propose ideas “to ensure that duplicative, outdated, unnecessary and ineffective services and service delivery methods are eliminated and that state revenues are dedicated to the core functions of government.”

One of the main ideas this Commission is studying is the possibility of privatizing state-run Alcoholic Beverage Control Alcoholic Beverage Control (ABC) stores. Since I don’t serve on this Commission, I have been following their progress online and through various conversations. And while I have my views on the ABC system, I’m going to keep an open mind about this idea until a firm proposal is presented by the Commission.

To help you better understand this issue as well as learn about any other initiative that the current Administration is undertaking, Governor McDonnell has scheduled a public town hall meeting this Wednesday, August 25, in Fairfax County. The Town Hall will begin at 7:00 pm at the Northern Virginia Technology Council, located at 2214 Rock Hill Road, Suite 300, Herndon, VA 20170 .

The town hall will last approximately an hour and a half and will include an update from the Governor on policy issues and time for public comment. I hope you can attend!

Prisoner Re-Entry Initiative

Another one of Governor McDonnell’s high profile initiative is to reform the way our state treats ex-felons who return to society after serving their time. In a prior professional role, I worked on prison reentry issues, which led me to introduce a bill in this year’s General Assembly session that would seek federal assistance for the Commonwealth to improve our system.

That is why I was very excited that, in May, Governor McDonnell established a “Prisoner Re-Entry Initiative,” and appointed me to serve on the Leadership Team for this statewide Initiative. Our Team is meeting this Thursday in Richmond, so I look forward to providing you with a report on our progress.

Expect Delays on I-66 This Weekend

Virginia Department of Transportation Virginia Department of Transportation tells us that beginning at 7 pm this Friday, August 27, until 5 am Monday, August 30 , two of three lanes on eastbound I-66 between Nutley St. and I-495 will be closed as crews prepare to shift traffic to the new I-66 bridges over the beltway. In addition to the lane closures on I-66 East, several nearby ramps will also be closed.

Motorists should expect overnight temporary stoppages after midnight lasting no longer than 30 minutes throughout the weekend. By 5 am Monday morning, the three I-66 East lanes will be shifted to the new bridges over I-495. HOV motorists traveling in the left lane on I-66 East heading to Washington DC will need to merge to the right lane prior to I-495 north to continue into downtown.

I hope this information is helpful to you as you enjoy the last days of summer!



* Mark Keam is VA State Delegate from District 35. He is the first Asian American Immigrant who was elected to the House of Delegates of the Commonwealth of Virginia.


High voter turnout and shocking results of primary elections - Fox31




Tuesday, August 24, 2010
Primary election day: AK, AZ, FL and VT preview
and link to results

Four more states complete their primaries today and one other, Oklahoma, is conducting primary runoffs. Through my on-the-ground political reporter Karl, we've already taken an in depth look at the House races in Florida and Arizona. (Scroll down for those posts) Now I'd like to look a few of the other races being decided today. Before I get into that, however, here's a handy link you can visit to keep track of the results as they come in tonight:POLITICO 2010 - ELECTION MAP - LIVE PRIMARY RESUTLS. Polls close at 1am in Alaska, 10pm in Arizona, 7pm in Florida (8pm in western panhandle) and 7pm in Vermont - all times are Eastern Daylight Time (EDT).

Alaska Senate: The Tea Party movement has made a bunch of noise here saying GOP incumbent Lisa Murkowski is vulnerable to the primary challenge of Joe Miller. I don't buy it. Look for Murkowski to win by a margin similar to her double-digit leads in the polls. She'll win easily against the Democratic nominee in November, too.

Arizona Senate: John McCain has expended millions from his campaign war chest to ward off a stout primary run by former Congressman J.D. Hayworth. The investment will pay off today for him with a return invitation to the general election.

Arizona Governor:
What a difference an issue makes! Several months ago, Governor Jan Brewer seemed a likely casualty either in the primaries or in November. But Arizona's decision to enforce already-enacted federal immigration laws catapulted her into the national spotlight - and into re-election shoo-in territory. Terry Goddard's no contest path to the Democratic nomination will go for naught as a result.

Florida Senate: What should have been a blowout victory for Republican Marco Rubio over Governor Charlie Crist in the GOP primary has become a meaningless exercise now that Crist is seeking this Senate seat as an independent. Though polls give Crist a lead currently, I believe his star will fade and Rubio will prevail in November. On the Democratic side, Congressman Kendrick Meek and self-funder Jeff Greene are running a very close contest for the Democratic nod - and a measly 15-20% cut of the vote on Election Day.

Florida Governor: This race will feature another three-way general election fight. On the GOP side, polls have been all over the place. Will it be seasoned politico Bill McCollum or mega-millionaire Rick Scott? Depends on whom you ask. My feeling is that Scott's fast rise and lavish spending will come up short, and McCollum will narrowly win. On the Democratic side, Alex Sink appears headed for the nomination without much trouble. Then there's Bud Chiles, son of former Democratic Governor Lawton Chiles. Like Crist, he's running as an independent. Unlike Crist, he won't compete.

Vermont Governor: This open seat race features a bevy of Democrats vying for the chance to pick off what probably should be low-hanging gubernatorial fruit. Though this state does have a history of electing Republicans to its chief executive position, it remains very deeply blue. However, Lt. Governor Brian Dubie is polling ahead of the Democratic pack. That means whoever does win the nomination will have a much tougher time than the fundamentals here suggest.

Election Projection
posted by Scott Elliott at 5:14pm 08/24/10:: link




Monday, August 23, 2010



“Vẫn thấy quê hương đêm ngày réo gọi
Vẫn thấy trong tim canh cánh đường về
Vẫn thấy nơi đây chỉ là đất tạm
Thầm hẹn ngày về chết giữa quê hương”
Nhật Ngân


April 30, 1975: a day long to be forgotten but forever imprinted within the mind of every Vietnamese American. It was on this day when countless Vietnamese citizens gave up their daily lives to become boat refugees, waving good-bye to their homeland in hopes of a better life and a brighter future. I could never wrap my head around the dark events of that day as my mom retold her “vượt biên” account, nor could I imagine the rippling effect that would entail a mass exodus of Vietnamese immigrants for the next 35 years.

Sitting here in America, in a land where the principle of freedom is so sacredly held, offers me a distinct perspective on the war and its aftermath. As part of the 1.5 generation, reading about the war in American textbooks and watching historic clips did nothing to fill that empty void, to better connect myself with the communal suffering of my heritage. Music filled that void, thanks to the many Vietnamese composers that transcribed their feelings. From Trần Thiện Thanh’s “Rừng Lá Thấp” that brought me the emotions of a solider to Duy Khánh “Xin Anh Giữ Trọn Tình Quê” of nostalgic feelings, these songs bridge the gap of my generation and that of my mother’s. This genre of music not only captures the feelings of those that directly experienced such tragedies, but enables me, the later generation, to truly grasp what occurred. Just listening to the emotional lyrics provokes me to think about how fortunate I am, to think of the men and women who have endured so much, and to be proud of my Vietnamese roots. The Vietnam War has left a scar, but the Vietnamese community is thriving, transforming such adversity and pain into inspiration for success- something I long admire and follow.

My mom not only lives by this mantra, but exemplifies it to the fullest. Starting her life anew on foreign soil, without knowing a word of English to communicate, demonstrates the utmost sacrifice and perseverance more than any song. She speaks little of the war, only asking that I do well in school. As a child, I considered myself a spy in training, and only through my eavesdropping skills did I hear her retell her journey. I remember asking my mom why. Why would she give up her youth, jump into a boat among 60 others, and risk her life at sea when she couldn’t swim. She looked at me, stared into the void space and said, “vì tự do.” This made me think about my life, how I really don’t have an excuse to whine or complain about anything for the rest of my life. Only a few years ago, my mom dropped her barber profession to take care of my bed-stricken grandmother, a stroke survivor. My mom is truly the embodiment of the Vietnamese fighting spirit. Her account, along with other stories of suffering and endurance through both songs and tears, has taught me the true value of freedom as well as the meaning of sacrifice.

As Lan Cao ends her novel, Monkey Bridge, she’s reminded of home by the crescent moon in the shape of a dangling seahorse, the shape of Vietnam. I, too, am constantly reminded of my ethnic heritage thanks to the songs and stories. While I call America my home, I know my mom does not see it that way, but yearns to return back to her home, the land she calls quê hương, Việt Nam.






Vài năm về trước, cô giáo dạy Anh của tôi hỏi tất cả học sinh rằng họ muốn làm gì khi họ lớn lên. Có bạn thì muốn làm bác sỹ, nhà khoa học. Bạn khác thì muốn làm luật sư, kỹ sư.. Khi cô giáo hỏi đến tôi thì tôi nhìn quoanh và tự hỏi mình, "Tôi muốn làm gì trong tương lai?" Có một ai đó la lên, "Bạn có thễ làm nail đấy!" Cứ thể như điều đó là một trò cười, ai ai trong lớp cũng bật cười. Tôi cảm thấy buồn và tức giận vì họ đã coi thường những người làm nail, và họ đã coi thường địa vị của gia đình tôi.

Ông ngoại tôi là cựu chiến binh từ hồi chiến tranh dành sự tự do cho nhân dân miền Nam. Việt nam đã có sự giúp của quân đội Hoa Kỳ, nhưng sau khi chiến tranh kết thúc thì phần thắng lại chẳng thuộc về những người đấu tranh cho sự tự do chính nghĩa. Và những chiến sĩ như ngoại tôi đã bị quân thắng trận giam giữ sau những năm tháng từ đấy. Nhiều năm gian khổ thì ông ngoại tôi lại được trở về nhà với gia đình và được chính phủ Hoa Kỳ đưa đến đất nước Mỹ để được hưởng sự tự do thật sự mà bao nhiêu năm đã bỏ biết bao công sức và tuổi thanh xuân để bảo vệ.

Năm 2003 chính là năm mà ngoại bảo lảnh gia đình tôi qua Mỹ. Tôi đã nghe ba tôi kể thật nhiều chuyện về sự khó khăn mà gia định ngoại đã trải qua khi họ bước lên đất nước Mỹ. Ông ngoại tôi sang Mỹ cùng với bà ngoài và 5 cậu, dì của tôi. Tôi luôn luôn khâm phục họ vì họ thật là mạnh mẽ, can đảm, và kiên trì. Ông ngoại làm việc lao động trong hảng, bà ngoại làm nail, còn các cậu thì rửa chén trong nhà hàng. Cuộc sống sao thật gian khổ vì ngoại vừa phải học tiếng Anh, vừa phải làm những công việc lao động - những công việc mà không cần đến sự hiểu biết tiếng Anh. Và để thêm vào nỗi đắng cay ấy, ngoại tôi chẳng quen biết ai trên đất nước Mỹ xa lạ này. Ngoại chẳng có ai để chia sẻ nỗi buồn, chẳng biết nương tựa vào ai khác trừ hai bàn tay trắng của mình.

Tôi nhớ có một ngày mẹ bảo tôi, "Con nhớ là phải học giỏi, để rồi mai mốt, con sẽ có tương lai tốt đẹp. Người Việt như mẹ với bà ngoại đây qua Mỹ trễ quá, mù chữ, nên phải làm nail, cực lắm con ơi." Khi đó tôi mới biết rằng: Người Việt mình qua Mỹ để tìm cơ hội; một cơ hội không phải cho họ, mà cho con cái, cho thế hệ trong tương lai. Tôi biết rằng mẹ tôi đã nghiến răng chịu đựng khi mọi người chê báng nghề làm nail của mình chỉ để đem lại cho chị em tôi một tương lại sáng đẹp.

Những sự khó nhọc mà gia đình tôi đã đi qua chỉ vì họ muốn đem lại cho thế hệ sau một tương lai tươi đẹp. Vào lúc đó thì tôi chợt nghĩ rằng: Nếu ai đó đã cố gắng làm một công việc mà bị nhiều người khác chê cười, chỉ vì tương lai của con cái họ, thì người đó thật là đáng khen ngợi, đáng được tôn trọng. Người mà hy sinh bản thân và cuộc sống của mình để con cái được hạnh phúc thì thật là đáng nể. Bởi vì gia đình tôi đã can đảm làm những việc mà người khác coi thường, tôi đang sống nơi đây. Tôi đang có cơ hội để hiểu biết thêm về kiến thức. Tôi đang đi đến một tương lai sáng ngời. Và tôi đã tìm ra câu trả lời mà cô giáo Anh đã hỏi hồi năm xưa: Khi tôi lớn lên, tôi sẽ đem đến những sự đổi mới cho cuộc đời. Và hiện tại, tôi là một người không hề sợ hải hoặc e ngại khi nói lên, "Tôi rất tự hào là gia đình tôi làm nail vì họ làm điều đó cho tương lai của tôi."


Ngọc Nguyễn: "I want to be a person who changes the ordinary"


When I grow up, I want to be a person who changes the ordinary. And for now, I am the person who is not afraid to say, “I am proud that my family works at the nail salon because they do it for my future.”

Nguyễn Kim Ngọc

Just a few years ago, my English teacher asked her class who each person would like to be when he or she grows up. Some wanted to be doctors, scientists, and some wanted to be lawyers, engineers… When she asked me, I looked around and asked myself, “What do I want to be in the future?” A classmate yelled out, “Maybe you can work at a nail salon!” It was as if that was a joke, the class burst out in laughter. I felt hurt and discriminated. But most of all, I felt angry because in an attempt to make fun of me, that classmate has denoted something shameful about the job of a nail technician and about my own background.

My grandfather is a veteran from the Viet Nam war to gain independence for our beloved country. Though we had the help from American troops, after the war ended, grandpa was sent to an internment. Long after the suffering that grandpa endured, he and his family were finally brought to America by the American government to enjoy the freedom that he well deserves.

I’ve heard of many stories told by my dad about the struggle my grandpa’s family went through when they first came here, and I’ve always admired them because of their strength, their bravery, but most of all, their hard work. My grandpa entered the United States along with my grandma, and my five aunts and uncles. My uncles and aunts were no older than thirteen at that time, and so as the breadwinners of the family, my grandpa and grandma took on many jobs to support the family.

Life was hard because they had to learn English as a second language, alongside with finding jobs that would require no prior knowledge, training, or education. Yet to add on to the hardship, they had no relatives and no friends in America to lend a hand of support. My grandpa was a labor worker, my grandma worked as a nail technician, while my uncles took on part-time jobs as dishwashers at a restaurant near home.

I vividly remember my mom told me one day, “Con nhớ là phải học giỏi, để rồi mai mốt, con sẽ có tương lai tốt đẹp. Người Việt như mẹ với bà ngoại đây qua Mỹ trễ quá, mù chữ, nên phải làm nail, cực lắm con ơi.” That was when I realized that Vietnamese migrate to the United States to look for opportunities; opportunities, not for themselves, but for the future generation. I realized that my mom would withstand it when people criticized her position as a nail technician only to bring me a better future.

All the hard work my family has done was to develop a better and brighter future for the next generation to come. At that point, I realized that no matter what path people take in life, everyone deserves respect. Someone who is willing to work a job that people look down upon to support his or her children should deserve to be respected because that person is selfless; that person is willing to make sacrifices for the ones he or she loves. Because my family was brave enough to take on those jobs that are considered to be “low in standard”, I stand where I am today. I am getting an education. I am making a brighter future.

I found the answer to my teacher’s question: When I grow up, I want to be a person who changes the ordinary. And for now, I am the person who is not afraid to say, “I am proud that my family works at the nail salon because they do it for my future.”


Justice for Vanessa Pham!

Voice of Vietnamese Americans extends our deepest sympathy to Vanessa Pham’s family and friends. Nearly two months have passed since the brutal murder of this beautiful young woman, yet no suspects have been identified. The lack of any advances in this case has produced much concern and frustration throughout our community. Vanessa’s family deserves answers, and the unknown killer poses a threat to the safety of our community (see news article below).

We hold a profound sense of hope that justice will soon be served and peace can soon be restored in our community. VVA is committed to driving greater attention to the disturbing lack of advances in this case. VVA will continue spread information about the case and will mobilize support throughout the Vietnamese American community. We cannot allow this case go unsolved.

Police: Vanessa Pham's Unknown Killer a 'Threat' to Public Safety (Falls Church News-Press, July 28, 2010)

Sunday, August 22, 2010

C-SPAN: Congressional Executive Commission on China


C-SPAN: Congressional Executive Commission on China


In 2009, China ratified a UN protocol that attempts to reduce international human trafficking. A commission made up of members of Congress and executive branch officials looked at how the Chinese government has followed through on the initiative. Commission Chairman, Sen. Byron Dorgan (D-ND), led the conversation with a number of analysts and academics who follow human rights issues in China.


Friday, August 20, 2010



Asian American Candidates Forum
Friday, September 17th 7-9pm
At the Ernst Cultural Center
Northern Virginia Community College
8333 Little River Turnpike in Annandale

For Northern Virginia
Congressmen and candidates in the
8th, 10th, and 11th Districts to share their platforms and address the concerns of Asian American voters

No admission charge but there is a parking garage fee of $1 per hour

Event Sponsors:
Asian Community Service Center
Chinese American Citizens Alliance – Washington DC Lodge
Coalition of Asian Pacific Americans of Virginia (CAPAVA)
Democratic Asian Americans of Virginia
Indian American Forum on Political Education, Virginia
Michael N. Lau, The Law Office of Lau & Associates, LLC
National Congress of Vietnamese Americans
OCA-Northern Virginia Chapter (Organization of Chinese Americans)
Vietnam Review
Vietnamese American Voters Association (VAVA)
Vietnamese American Republican Coalition
Vietnamese Community of Washington, DC, Maryland, and Virginia
Voice of Vietnamese Americans (VVA)

For more information, contact:
Rose Chu (rccmason@gmail.com, 703 998-5539)
Shandon Phan (shandonphan@gmail.com, 202 415-3366)
Jackie Bong Wright (Jackiebongwright@yahoo.com, 703 989-1149)


District of Columbia Mayoral Candidate Breakfast Dialogue with Asian American community


District of Columbia Mayoral Candidate Breakfast Dialogue with Asian American community

Gallery Place Condominium
777 7th Street NW
3rd Floor Party Room
Washington DC 20001
Please call John Tinpe if you have any problems: 202-230-8538

8 30 to 9 30 AM, breakfast will be provided.

Mayoral candidate / current Council Chairman Vincent Gray will be in attendance.

Another event with Mayor Adrian Fenty is pending





Ba thế hệ cầm bút hội tụ trong Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ Việt Nam toàn cầu.

* 6 phụ nữ tài hoa được long trọng vinh danh trước công luận.

WASHINGTON D.C. (TMN News).- Vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn như thêm rực rỡ với 36 phụ nữ tài năng Việt Nam tụ họp trong Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ Việt Nam (ĐHVCPN) kỳ II trong 2 ngày 14 và 15 tháng 8 năm 2010. Tên tuổi họ là: Vi Khuê, Trương Anh Thụy, Như Hảo, Nguyễn Thị Ngọc Dung, Thu Nga, Kiều Mộng Hà, Ngô Tịnh Yên, Phan Thị Ngôn Ngữ, Phong Thu, Jackie Bông, Nhật Hạnh, Nguyễn Lê Mộng Tuyền, Trịnh Thanh Thủy, Bảo Như Trần, Sầu Phương Thủy, Nguyễn Thanh Xuân, Hoàng Bạch Mai, Ngô Thy Vân, Như Quỳnh, Hồ Hương Lộc, Bạch Mai, Huỳnh Thu Tâm, Tuyết Thu, Nguyễn Phương Thúy, Lê Tống Mộng Hoa, Mộng Trinh, Vũ Thảo, Cung Thị Lan, Hồng Thủy, Hoàng Trúc Ly, Hoàng Dung, Minh Châu, Ngọc Hạnh, Bạch Cúc; cùng 2 nữ tác giả đến Mỹ từ góc trời xa nhất là Lê Mỹ Hân (Japan, Á Châu) và Anh Thư (Úc Châu).

Các phụ nữ tài năng kể trên đã cùng gặp gỡ nhau trong 4 sinh hoạt chính của ĐHVCPN kỳ II sau đây.-

* Thứ Bảy ngày 14/8:

1. Ban ngày, du ngoạn một số địa điểm độc đáo quanh Thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

2. Buổi tối, họp mặt thân hữu và ca ngâm thơ nhạc.

* Chủ Nhật ngày 15/8:

3. Hội nghị văn hóa phụ nữ tại hội trường James Lee (Falls Church, VA). Tham luận văn hóa bởi một số nữ tác giả / nhà truyền thông, và chương trình văn nghệ đặc sắc. 3 MCs thay nhau giới thiệu chương trình là nghệ sĩ Đèo Văn Sách, nhà truyền thông Thanh Trúc (Đài quốc tế RFA) và nữ tác giả Thu Nga (Giám Đốc đài phát thanh Saigon Dallas 890AM & Trưởng Đài truyền hình vùng Dallas-Fort Worth, TX). Trước cửa hội trường là cuộc triển lãm sách báo, băng CDs & DVDs thơ nhạc.

4. Dạ tiệc “Bóng Hồng Quê Hương số 2” tại nhà hàng Havest Moon cũng ở thành phố Falls Church, tiểu bang Virginia.

Sau phần chào cờ Mỹ-Việt và mặc niệm, 4 diễn giả đã ngỏ lời trước cử tọa gồm ông Nguyễn Minh Thiệp (Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam D.C., Maryland & Virginia), chủ báo Phạm Bá Vinh (tuần báo Sóng Thần), nhà văn Phong Thu và thi sĩ Quốc Nam.

Với tư cách là Trưởng Ủy Ban Sáng Lập Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN, thi sĩ Quốc Nam nhấn mạnh rằng: “Việt Nam qua gần 5 ngàn năm lịch sử, chưa bao giờ người Việt hiện diện ở nhiều quốc gia trên khắp hành tinh như ngày nay. Người phụ nữ Việt đã vươn lên vô cùng mạnh mẽ và ngoạn mục, nhất là trên lãnh vực văn học nghệ thuật & truyền thông đại chúng. Nhìn ra thế giới, nhiều quốc gia đã bầu cử phụ nữ vào vai trò lãnh đạo đất nước. Với những ngôi sao sáng Nữ Lưu VN, chúng tôi đề nghị trao nhiệm vụ lịch sử cho nữ giới trong thế kỷ 21. Họ có thể xoa dịu được những vết thương dân tộc qua bao nhiêu thập niên chiến tranh & bạo lực ngự trị trên quê hương VN khổ đau, bằng loại vũ khí văn hóa & truyền thông đa dạng hiện đại”.

Nữ văn sĩ Phong Thu (Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội kỳ II) tâm sự rằng: “... Chúng tôi cũng muốn giới thiệu các nữ văn thi hữu và tác phẩm của họ với độc giả và công chúng. Đại Hội chúng tôi đang làm là một công việc mà hơn 35 năm qua chưa ai dám làm. Nhìn vào đó, ai cũng tưởng dễ dàng, nhưng rất khó khăn. Bởi làm sao để tập hợp được những cây bút lão thành, có tên tuổi từ khắp nơi về tham dự. Làm sao để thế hệ trẻ không quá rụt rè, e ngại trước cây cao, bóng cả, để về tham dự. Sự chuyển tiếp kinh nghiệm cho thế hệ trẻ là công việc của những người đi trước. Tất cả đến với nhau bằng tình cảm gắn bó, thông cảm, chia sẻ. ĐHVCPN không phải là nơi phô trương, tranh tài cao thấp, mà mà nơi để tạo sự liên kết của nhiều thế hệ cầm bút. Đại Hội kỳ này, qúy vị thấy xuất hiện ba thế hệ khác nhau, cùng đứng bên nhau, cùng chia sẻ với nhau chung một mục đích và hoài bão: Sáng tạo văn học để làm đẹp cuộc đời”.

Giữa dạ tiệc Bóng Hồng Quê Hương II, quý phụ nữ tài năng đều được Đại Hội trao tay mỗi vị một bản văn Cảm Tạ và ca ngợi Bà/Cô đã đóng góp vào nền Văn Hóa Việt-Tộc trong nhiều năm qua. Dịp này, 4 nữ tác giả và 2 nhà truyền thông tài hoa đã được vinh danh trước công luận, gồm:

- Nử sĩ VI KHUÊ đã tích cực đóng góp vào nền Văn Hóa Dân Tộc Việt trong nửa thế kỷ qua. Bà đã liên tục sáng tác thơ văn trước và sau tháng tư năm 1975. Bài vở của Bà phổ biến rộng rãi trên nhiều sách báo văn học giá trị. Bà đã xuất bản 4 tập truyện và 6 thi tập. Tác phẩm đầu tay của bà là “Giọt Lệ” ấn hành năm 1971. Tên tuổi cũa nữ sĩ Vi Khuê đuợc ghi trong nhiều bộ sách quý Việt Nam & ngoại quốc. Bà là 1 trong vài phụ nữ Việt đã tốt nhiệp Cử Nhân Việt-Hán, và là Hiệu Trưởng trung học đệ nhị cấp Văn Học tại Dalat truớc năm 1975.

- Nữ tác giả THU NGA đã tích cực đóng góp vào nền Văn Hóa Dân Tộc Việt & cộng đồng trong mấy thập niên năm qua. Chị là Giám Đốc đài phát thanh VRN & Saigon Dallas 890AM suốt 10 năm nay. Từ năm 2005, chị đảm nhận vai trò Trưởng Đài Truyền Hình SBTN tại vùng Dallas-Fort Worth. Hiện chị là Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Trung Tâm Văn Bút Vùng Nam Hoa Kỳ. Chị cũng đã xuất bản 1 thi tập, 3 tập truyện, 1 quyển trường thiên tiểu thuyết “Mây Theo Gió Về”, cùng đạo diễn phim kịch “Đời Sống Vẫn Trôi” & trường kịch “Đời Sống Trên Đất Mỹ”.

- Nhà văn NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG đã tích cực đóng góp vào nền Văn Hóa Dân Tộc Việt trong nhiều năm qua. Chị hiện là Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút tạp chí văn học & website CỎ THƠM, một cơ sở sinh hoạt văn học nghệ thuật khởi sắc trong 15 năm qua ở hải ngoại. Chị cũng đã xuất bản 4 tập truyện và 1 thi tập.

- Nhà thơ / nhà thư họa KIỀU MỘNG HÀ đã tích cực đóng góp vào nền Văn Hóa Dân Tộc Việt trong nhiều thập niên qua. Chị đã cầm bút làm thơ trước và sau tháng tư năm 1975, với nhiều bài vở đăng trên nhiều tạp chí văn học danh tiếng. Ngoài ra, chị viết Thư Họa thực mỹ thuật. Chị đã xuất bản 3 thi tập và 1 tập truyện.

- Nữ nghệ sĩ NHƯ HẢO đã tích cực đóng góp vào ngành truyền thông Việt Ngữ & cộng đồng Việt Nam nửa thế kỷ qua. Chị hiện là Chủ Nhân đài phát thanh & tạp chí Mẹ Việt Nam tại miền Nam California. Từ đầu thập niên 1960 tới ngày VNCH sụp đổ, chị Như Hảo là xướng ngôn viên nổi bật của đài phát thanh Quân Đội & đài truyền hình 9 Saigon, và cũng là Giám Đốc Trung Tâm băng nhạc Tú Quỳnh trong Thương Xá Crystal Palace. Tại San Jose, từ năm 1994 chị là Chủ Nhân đài Việt Ngữ đầu tiên ở hải ngoại phát thanh 17 giờ hàng ngày. Tại Quận Cam, chị đã thực hiện “Ngày Vinh Danh Các Bà Mẹ VN” suốt 10 năm qua, và từng được nhiều giới chức hành pháp & lập pháp Hoa Kỳ tuyên dương, đặc biệt là chính quyền 2 thành phố Westminster & Garden Grove.

- Nữ chủ báo NGUYỄN LÊ MỘNG TUYỀN đã tích cực đóng góp vào nền Văn Hóa Dân Tộc Việt & cộng đồng trong nhiều năm qua. Cô hiện là Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút nguyệt san Bút Tre từ năm 2000 phát hành tại 3 tiểu bang Arizona, New Mexico & Utah. Cùng thời gian, cô cộng tác với Quê Hương Radio trong vai trò Giám Đốc Chương Trình. Thời điểm ấy, cô chưa đầy 21 tuổi, nên được coi là Nữ Chủ Báo/Đài trẻ tuổi nhất nhì của dân tộc Việt Nam. Cô tốt nghiệp Arizona State University với cấp bằng Cao Học MSIM. Trong 10 năm qua tại Arizona, cô từng là phối trí viên nhiều chương trình nhạc hội, sinh hoạt văn hóa, xã hội, cộng đồng v.v...

6 bản văn Vinh Danh ký tên bởi Thi sĩ Quốc Nam (Chủ Tịch HĐQT Cơ Sở Văn Hóa Đông-Phương & Trưởng Ủy Ban Sáng Lập Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ Việt Nam), cùng Nữ văn sĩ Phong Thu (Trưởng Ban Tổ Chức ĐHVCPNVN kỳ II).

Sau phần vinh danh, thi sĩ Quốc Nam và nhà truyền thông Thanh Trúc đã đặc biệt giới thiệu một khuôn mặt phụ nữ trẻ là Nguyễn Thanh Xuân aka Sue Ann Cutshaw. Bởi cô xa VN đã 33 năm, lập gia đình cùng người bản xứ, nhưng cô vẫn viết được 2 quyển sách Việt Ngữ nhan đề “Con đường đi đến Giàu Sang & Hạnh Phúc” và “Bí ẩn của sự thành công”. Sách của Thanh Xuân được nhiều người ngoại quốc mua qua một số website bán sách quốc tế (như Amazon.com chẳng hạn).

Chương trình văn nghệ phụ diễn được coi là hấp dẫn, với 3 tiếng hát nổi bật là nữ ca sĩ Như Hương, và 2 ca nhạc sĩ Nhật Hạnh - Trịnh Thanh Thủy, cùng màn vũ ngoạn mục của nhóm Jackie Bông. 4 MCs giới thiệu toàn bộ chương trình buổi tối là nhà truyền thông Thanh Trúc (RFA), nữ tác giả Thu Nga, nữ chủ báo Nguyễn Lê Mộng Tuyền & nghệ sĩ Đèo Văn Sách.

Người ta ghi nhận: Đông đảo quan khách và đồng bào đã tới hỗ trợ Đại Hội. Trong số này có nhiều khuôn mặt văn học, cộng đồng và trí thức, như: giáo sư Nguyễn Ngọc Bích (Chủ Tịch Nghị Hội Việt Nam toàn quốc Hoa Kỳ), học giả Nguyễn Hữu Hiệu, nhà văn/nhạc sĩ Nguyễn Đức Nam, danh họa Vũ Hối, ông Nguyễn Minh Thiệp (Đại Diện Công Đồng Việt Nam D.C., Virgina & Maryland), ông bà Đoàn Hữu Định (Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VN vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn), ông Lý Hiền Tài (Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn), họa sĩ/nhà truyền thông Mặc Lâm (biên tập viên Văn Học Nghệ Thuật chương trình Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do), nhà thơ Cao Nguyên (Chủ Tịch Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt Virginia), nhà thơ nữ Lãm Thúy (Chủ Tịch Văn Bút VN vùng Đông Bắc Hoa Kỳ ), nhà truyền thông Đỗ Hiếu (RFA), Giáo sư/tiến sĩ Nguyễn Quốc Khải, Tiến sĩ Nguyễn Huy Long, nhà biên khảo Nguyễn Văn Lục (Montreal, Canada); quý nhà thơ Phan Khâm, Bùi Thanh Tiên, Hoàng Song Liêm, Cù Hòa Phong (Houston, TX), Lê Bảo Kỳ (San Diego, CA), Trần Cao Sạ (Florida) v.v...

Phát ngôn viên của Cơ Sở Văn Hóa Đông-Phương cho biết ĐHVCPNVN kỳ 2 được tổ chức vào dịp kỷ niệm 34 năm (1976-2010) hoạt động liên tục của Cơ Sở này.

Tưởng nên nhắc lại Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN kỳ I năm 2005 được tổ chức tại đô thị Seattle, tiểu bang Washington. Đại Hội kỳ II tổ chức tại vùng Washington, D.C. Hai điạ diểm cách nhau mấy ngàn dậm, và cùng mang tên vị Cha Già của Mỹ Quốc là George Washington. (Tin Miền Nam News Agency, est.1970)




uNAVSA Conference 2010 | Uncommon Power for the Common Voice

Thư cảm ơn giúp LHSV MAUVSA và giới thiệu sinh hoạt Hội.

Kính thưa quý anh chị,

TM gởi thư này để cảm ơn quý anh chị đã thương tình mà hỗ trợ, giúp đỡ tiền bạc cho các sinh viên trong Liên Hội Sinh Viên MAUVSA hồi Tháng sáu vừa qua, nhân đây TM cũng xin giới thiệu sinh hoạt của Liên Hội MAUVSA với quý anh chị.

Tuyết Mai đã thấy có nhiều ngưòi lãnh đạo trong cộng đồng tham quyền cố vị, tranh dành quyền hành, nhưng Tuyết Mai chưa thấy một thanh niên nào được sinh ra ở HK, không nói được tiếng Việt mà đứng ra thành lập hội và ứng tiền túi giúp hội hoạt động mấy năm cho mục tiêu… đoàn kết sinh viên, phát triển khả năng lãnh đạo của giới trẻ, bảo tồn văn hóa dân tộc…với ứơc mong sẽ thay thế thế hệ cha ông già nua sắp về hưu.

“Vạn sự khởi đầu nan”, các cháu phải hoạt động một thời gian cho có credit mới được IRS cho giấy được miễn thuế 501(c), lúc đó Hội mới xin được tiền của nhiều nhà mạnh thừơng quân. Trong hoàn cảnh khó khăn lúc đầu này, TM đã mạo muội viết thư xin tiền quý anh chị để giúp đỡ Hội các cháu sống còn. Là con nguời có lòng tự trọng, TM rất ái ngại khi mở miệng xin tiền, nên mỗi lần gởi thư xin tiền đi TM kèm theo đó lời cầu nguyện, xin đừng có ai quá tàn nhẫn, ác độc, từ chối tát nước vô mặt. Nếu TM được hai cái thư tát nước vô mặt thì “bồ đề tâm” của TM sẽ tiêu tan, không thể nào làm mặt chai mài đá mà tiếp tục xin tiền giúp các cháu.

Rõ ràng là có ơn trên phù hộ, chỉ trong vòng ba ngày cuối cùng, TM nhận được trên 40 emails cho hay sẽ gởi tiền cho sinh viên, kẻ ít ngùơi nhiều, có người đi tiệc hai nơi còn cố ghé nhà hàng Thần Tài dự tiệc ủng hộ tinh thần và cho các cháu tiền. Có ngừơi bận không thể dự tiệc cũng ghé qua nhà hàng cho tiền. Tuyết Mai và các cháu trong LHSV MAUVSA vô cùng biết ơn quý ân nhân, và ơn giúp đỡ các cháu lúc ban đầu khó khăn này sẽ không bao giờ quên. TM cũng cảm ơn KHG Dương Nguyệt Ánh và phu quân đã dời chương trình để đến hỗ trợ tinh thần và cho tiền các cháu. TM có nhắc các cháu viết thư cảm ơn từng ngừơi một. Ban chấp hành Hội chỉ có năm sinh viên, đang vất vả học Hè. Nếu thư từ cảm ơn quý anh chị có chậm trễ, hay thiếu sót thì xin quý anh chị vì lòng thương các cháu như thương con cháu mình mà bỏ qua những sơ sót.

Nhiều người nói với TM “bảo tụi nó ra sinh hoạt trong cộng đồng cho người ta thấy ngừơi ta mới giúp”, “ Nếu sinh viên cần giúp thì phải ra sinh hoạt trong cộng đồng”…Tuyết Mai xin thưa để quý anh chị được rõ: Liên Hội SV MAUVSA không phải là một hội thiện nguyện địa phương, lúc nào cũng có sẳn người thiện chí giúp đỡ. Hội trưởng không thể tự ý quyết định tham gia công tác nào trong cộng đồng tùy ý. Liên Hội SVMAUVSA là đại diện tám Hội sinh viên VN của tám đại học trong vùng VA, MD&DC. Hội là một phần trong Liên Hội sinh viên toàn quốc HK và Canada, có một Nội Quy chung. Mọi quyết định phải có sự đồng thuận của tám đại diện, các đại học nằm cách nhau 2-6 giờ đồng hồ lái xe, cho nên các cháu không họp hành dễ dàng để có quyết định ngay. Nhất là các cháu xin IRS miễn thuế 501 (c), (nay đã có rồi) nên rất tránh né những sinh hoạt có tính cách chính trị. Mặc dầu vậy những sinh hoạt trong CĐ đều được Hội phổ biến rộng rãi để SV nào thích thì tham gia với tư cách cá nhân.

LHSV MAUVSA đã làm được gì trong thời gian qua?

1. LHSV MAUVSA với tám mươi (80) sinh viên tình nguyện trong BTC, đã tổ chức Đại Hội SV toàn quốc UNAVSA tại HTĐ bốn ngày hồi Tháng 7 rồi. Hơn 450 sinh viên từ khắp nơi ở HK và Canada về HTĐ hội họp và học hỏi. Đại hội không phải là một sinh hoạt nội bộ. Đây là một phần trong chương trình nhằm mục đích tạo sự đoàn kết và tạo sức mạnh của giới trẻ. Đây là cơ hội để giới trẻ gặp gỡ, học hỏi kỹ năng lãnh đạo, trao đổi kinh nghiệm và lắng nghe những người Việt đã thành công chia sẻ kinh nghiệm... Việc tổ chức lo chỗ ăn ở di chuyển cho 450 sinh viên khắp nơi về, chẳng những đòi hỏi các sinh viên MAUVSA khả năng lãnh đạo mà cũng đòi hỏi tinh thần phụ vụ rất cao nữa. Nhiều cháu đã nghĩ làm không ăn lương một tuần, mất bạc ngàn để lo cho việc tổ chức được thành công, hoàn hảo.

2. LHSV MAUVSA đã đưa 450 sinh viên khắp nơi vào thăm Quốc Hội HK, tiếp xúc với vài Dân biểu và nghe một vài diễn giả là những người Mỹ gốc Việt đã thành công trong xã hội HK chia sẻ kinh nghiệm (trong Quốc Hội HK). Mục đích tổ chức viếng tham Quốc Hội HK là giúp sinh viên hiểu biết thêm về ngành Lập Pháp HK và cũng để gieo vào tâm trí thế hệ trẻ những hạt giống tốt, với ước mong những hạt giống này sẽ nẩy mầm và lớn mạnh. Một ngày nào đó những sinh viên này có thể trở thành những vị dân cử người Mỹ gốc Việt trong Quốc Hội HK.

3. LHSV MAUVSA đã gây quỹ bằng cách rữa xe, bán bánh, bán phở ở đại học, tổ chức trình diễn văn hoá VN vv…được $4,630.50 trong số 59,000 mỹ kim do sinh viên toàn quốc gây quỹ được, cho Dự án “Bảo Tồn Lịch Sử và Văn Hòa ngừơi Mỹ gốc Việt”. Liên Hội đã trao cho Vietnamese American Heritage Foundation thực hiện. Tổ chức VAHF phỏng vấn 500 ngừơi VN về chiến tranh VN, về hành trình tìm tự do, về cuộc sống trên đất Mỹ… rồi đúc kết lại thành tài liệu, in thành sách, làm video , DVD…phổ biến rộng rãi trên net, trong thư viện khắp HK và là tài liệu chính thức giảng dạy ở các Đại Học và Trung Học ở HK về “Lịch sử và văn hóa người Mỹ gốc Việt.”

4. Một số sinh viên MAUVSA mỗi năm giúp Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích của Nghị Hội Toàn Quốc đưa khoảng ba mươi sinh viên VN các nơi về HTĐ vào thăm Quốc Hội HK, tiếp xúc với các vị dân cử ở đây và học hỏi.

5. Một số sinh viên MAUVSA họp với những người thiện nguyện , mỗi năm tổ chức Tết Trung Thu ở Thomas Jefferson Center, Arlington, VA.

6. SV MAUVSA giúp Cô Ngọc Giao, Voice of Vietnamese Amnerican tổ chức “ Hành trình TìmTự Do”.

7. Long Nguyễn, Chủ Tịch hội , tiếp tay vận động giúp Ứng cử viên Đặng Đức Hân Hoan ứng cử vào Hạ Viện MD.

8. Mỗi năm LH MAUVSA tổ chức một ngày học tập, giúp sinh viên học hỏi về lịch sử, địa lý, phong tục tập quán VN…

9. Hội vận động ủng hộ đạo diển trẻ VN trình chiếu phim “Bụi Đời” ở Falls Church, VA.

10. LH SV MAUVSA khuyến khích các đại học hội viên tổ chức shows văn hóa, sinh hoạt từ thiện... Vấn đề đáng lưu tâm là hiện nay tại các đại học có nhiều sinh viên “mất gốc”, không biết gì về VN. BCH Hội mất rất nhiều thì giờ hội họp và khuyến khích các Hội sinh viên hội viên tổ chức những shows văn hoá, từ thiện, thể thao, văn nghệ vui chơi ở các trường đại học, nhằm mục đích lôi cuốn sinh viên gia nhập hội. Từ đó mới có thể đoàn kết sinh viên tạo sức mạnh và hướng dẫn sinh viên đừng quên nguồn gốc, mình là người Việt Nam...

Liên Hội sinh viên mới thành lập ba năm, đã vươn lên hạng thứ hai trong số 119 Hội sinh viên VN của Liên Hội SV toàn Quốc HK về hoạt động. Hội cần nhiều thời gian hơn để cải tiến sinh hoạt. Hiện nay LHSV MAUVSA không trực tiếp giúp cộng đồng hay một đoàn thể nào trong cộng đồng, cũng không hoạt động chính trị, cầm cờ diễn hành, biểu tình…cũng không hoạt động tích cực như một hội thiện nguyện địa phương. Nhưng qua các sinh họat kể trên, nếu quý anh chị thấy chúng ta nên tiếp tục nuôi dưỡng một tổ chức sinh viên đầy thiện chí phục vụ, thì xin hoan hỉ hỗ trợ tinh thần các cháu.

Hy vọng LH MAUVSA sống lâu, với thời gian, các cháu được gần gũi, học hỏi với các bậc trưởng thượng, tinh thần chống cộng đuợc ươm mầm, từ đó cháu nào có khuynh hướng chính trị thì hoạt động chính trị với tư cách cá nhân.

TM xin nhắc lại, ngoài tinh thần hăng say phục vụ , các cháu còn việc học hành ở đại học rất gay go, mất rất nhiều thì giờ, nên các cháu không thể hiện diện trong nhiều sinh hoạt cộng đồng ... cho người ta thấy !

Trồng cây trong vòng hai ba năm chúng ta thấy kết quả, cây phát triển to lớn, còn uốn nắn một người trẻ được sinh ra ở HK, không nói được tiếng Việt, không biết nhiều về Tổ Quốc VN, chúng ta không thể nào mong mỏi trong ba năm các cháu có thể trở thành một nhà hoạt động tích cực cho cộng đồng và cho đất nước quê hương VN. Chúng ta phải kiên nhẫn giúp đỡ, hướng dẫn các cháu đi từng bước một.

Tuyết Mai


Virginia Residents Protest Cuccinelli/McDonnell’s Stance on Virginia Immigration Law


Media Advisory for:
Monday, August 23, 2010
Meghan McNamara: 847-922-1213
Julie Blust: 804-405-6615


Local Community Members Oppose 287G—McDonnell’s Plan to Give State Troopers Authority of Federal Immigration Agents

Norfolk, Virginia – On Monday, August 23 at noon, protestors will gather outside of Attorney General Ken Cuccinelli’s regional office in Norfolk to voice their disapproval of the McDonnell Administration’s recent actions on immigration. They will picket outside his office for half an hour before entering the building to demand a meeting and to drop off informational materials on the effects of anti-immigrant laws on a state’s economy, diversity and overall safety.

The protest is in response to recent actions by Attorney General Ken Cuccinelli and Governor Bob McDonnell. Last week, Governor McDonnell appealed to Secretary of Homeland Security Janet Napolitano to put into place the 287g program throughout the entire state of Virginia. This contract gives state troopers the authority of federal immigration agents, checking people for immigration status when performing a lawful stop. Attorney General Ken Cuccinelli recently made a controversial advisory opinion which states that the police should be allowed to inquire about a person’s immigration status when stopped for any reason.

Residents organizing the protest say that McDonnell and Cuccinelli are out of touch and reckless on the immigration issue. They will be using the opportunity to encourage the McDonnell Administration to ask Congress to pass Comprehensive Immigration Reform instead of attempting to pass anti-immigrant state legislation that will infringe on every Virginian's rights.

WHO: Crowd of protestors with signs
WHAT: Protest of Cuccinelli’s opinion that police can pull over immigrants based on whether they appear to be illegal, and direct action where protestors will enter into his office to demand a meeting in Richmond

WHEN: Monday, August 23, 12:00 noon

WHERE: Outside Attorney General Ken Cuccinelli’s office, 500 Main Street, Norfolk,VA 23510

VISUAL: Protestors outside holding signs against statewide immigration reform,

and inside of the building, protestors expressing their concern to Cuccinelli’s




VIRGINIANS WANT HEALTH CARE REFORM - McDonnell puts big insurance back in the driver's seat


Dear Virginians,

It seems like Governor Bob McDonnell finds a way to show how out of touch he is with regular Virginians on a weekly basis! This week Governor McDonald announced his 24-person Virginia Health Reform Initiative Advisory Council, whose task it is to figure out ways to implement the new national health care law in Virginia. This panel will be advising on Medicaid reform, insurance reform, delivery and payment reform, capacity, technology, and will have considerable influence on the future of Virginia’s health care system.

The problem is that there is not one health care consumer or consumer advocate on this panel! In fact, it is mostly made up of big business leaders, hospital CEOs and of course the CEO of Anthem, C. Burke King. As you may know, I found out just how much C. Burke King wants to hear from health care consumers when I was arrested in front of Anthem last year for trying to ask about our health insurance rates! I don’t have any confidence that he or any of Governor McDonnell’s big business appointees will look out for consumers like you and me.

For the last two years we fought—and won—the right to reign in the insurance companies. Now, Governor McDonnell is putting them right back in the driver seat without a single consumer to hold them accountable.

I find it offensive that our Governor thinks so little of Virginia health care consumers and the uninsured that he would allow corporations to speak on their behalf. So we are encouraging folks to write letters to the editor about it. Would you take 10 minutes to write a letter to the editor of your local newspaper? Here is a list a list of contacts for newspapers across the state. Please email our Communications Director, Julie Blust, at blust@virginia-organizing.org if you need any talking points or tips on writing a letter to the editor.

Thanks for everything you have done to continue the fight for health care for all Virginians. And thank you for supporting the idea that real people should have a say in their government.

Take care,

Joe Szakos

Executive Director
Virginia Organizing Project
(434) 984-4655 x222


Thursday, August 19, 2010

VVA Radio Message Monday August 16th - 2010


Do Voice of Vietnamese Americans phụ trách
Thứ Hai ngày 16 tháng 08, 2010 – 04:00pm EST


Audio file này chỉ có hiệu lực trong 1 tuần. Xin vui lòng tải xuống nếu muốn giừ lại. Xin cảm ơn.

Kính chào chị Thục Đoạn
Ngọc Giao và Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt xin kính chào quý thính giả đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại và quý đồng hương khắp nơi. Chương trình Lập Pháp và Cộng Đồng của chúng ta hôm nay sẽ gồm phần tin tức thường lệ, và đặc biệt sẽ có phần nói chuyện với anh Đức Đặng, một chuyên gia Việt Nam đang hết sức cổ động cho tiếng nói người Việt có ảnh hưởng mạnh mẽ hơn tại xã hội Hoa Kỳ. Anh Đức sẽ giúp chúng ta hiểu thêm về tiến trình đi bỏ phiếu kỳ sơ bộ tại tiểu bang Maryland, ngày 14 tháng 9 tới đây, cho các ứng viên đảng Dân Chủ.

Trước tiên, xin mời quý thính giả nghe vài tin hàng đầu ngày hôm nay.

Từ tòa Bạch Ốc, ngày 14 tháng 8 vừa qua, TT Obama đã lên tiếng nhân dịp 75 năm kỷ niệm chương trình An Sinh Xã Hội, hứa sẽ hết sức bảo vệ chương trình này, để tất cả các công dân Hoa Kỳ khi về hưu sẽ có một đời sống an toàn, đảm bảo. Ông cương quyết sẽ không cho phép việc tư hữu hóa chương trình An Sinh Xã Hội, vì sợ các nhà tài phiệt tham lợi sẽ tiêu phí hết tiền để dành của các công chức, điển hình là trường hợp phá sản của các viện tài chính trong năm 2008. Nhiều người Việt tỵ nạn sang Hoa Kỳ, khi trên 62 tuổi đều được nhận tiền tài trợ an sinh xã hội. Điều này giúp các vị cao niên người Việt sống thoải mái với nhiều tự trọng, không bị mặc cảm sống bám vào con, và còn có thể để dành tiền gửi về VN giúp người thân thuộc, cảm thấy hài lòng vì có thể sống có tình có nghĩa. Người Việt chúng ta do đó, cũng nên cẩn thận khi lên tiếng chỉ trích các chương trình tài trợ người nghèo hay người di dân mới đến đất nước này, vì đó chính là hoàn cảnh của người Việt tỵ nạn 35 năm trước. Chúng ta đã mang nợ của người dân Hoa Kỳ rất nhiều, mà đa số họ cũng là những người di dân, sang đây cùng chung sức đóng góp vào xứ sở này. Hôm nay nhiều người Mỹ gốc Việt đã thành đạt, và đã đến lúc chúng ta cùng đóng góp lại cho cộng đồng Hiệp Chủng Quốc, với giá trị căn bản: Không kỳ thị màu da, không kỳ thị sắc tộc, không kỳ thị tôn giáo, không kỳ thị phái tính, và làm tròn nghĩa vụ công dân.

Để nêu cao tinh thần tôn trọng Tự Do Tôn Giáo theo đúng Hiến Pháp Hoa Kỳ, ngày 14 tháng 8 vừa qua, TT Obama cũng đã chào mừng Lễ Ramadan – Tháng Chay Tịnh – của Hồi Giáo, tại Tòa Bạch Ốc. Trong dịp này, TT Obama tuyên bố sẽ tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của người theo đạo Hồi, theo Tu Chính Án thứ nhất của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Ông nói người Hồi Giáo tại Hoa Kỳ có quyền xây dựng đền thờ tại khu đất do họ sở hữu, trong trường hợp này là tại New York, gần Twin Towers, nơi đã bị chính Al Queda cho cảm tử quân dùng máy bay đâm và làm sụp đổ ngày 11 tháng 9, 2001, tạo sự căm phẫn rất lớn cho người Hoa Kỳ.

Thái độ này của TT Obama rất gần với tinh thần Phật Giáo của Việt Nam: “Lấy oán đáp oán, oán ấy chất chồng, Lấy ơn đáp oán, oán ấy tiêu tan.”

Phe Cộng Hòa đã lên tiếng phản đối việc TT Obama cho phép người Hồi Giáo xây đền thờ tại New York, cho rằng đây là “nhát dao đâm vào tim” thân nhân người tử nạn ngày 11 tháng 9 năm 2001.

Tuy nhiên, chính TT Obama cũng là người nhất quyết truy lùng và tận diệt Al Queda cùng phe đảng tại Afghanistan, và đang bắt tay Indonesia để ngăn cản sự phá hoại của phe khủng bố cực đoan Hồi Giáo tại Indonesia. Mới đây, theo tin của tờ the Economist, Indonesia đã bắt tay khủng bố Hồi Giáo cực đoan nổi tiếng Abu Bakar Basyir, cho thấy chính quyền Indonesia sẵn sàng hợp tác với Hoa Kỳ và có thái độ cứng rắn hơn với các phần tử Hồi Giáo quá khích. Bộ Trưởng Ngoại Vụ của Indonesia, ông Marty Natalegawa, đã lên tiếng tại Hội Nghị Liên Hiệp các nước Đông Nam Á Châu ngày 9 tháng 8 vừa qua, tuyên bố quyền lợi của Indonesia và quyền lợi của toàn khu vực Đông Nam Á Châu là một . Đây là một thắng lợi ngoại giao đáng kể của Hoa Kỳ, với sự hiện diện của Ngoại Trưởng Hillary Clinton tại Hà Nội vào cuối tháng 7 để xác quyết sự tham dự của Hoa Kỳ vào tình hình an ninh khu vực tại đây, hầu cân bằng thế lực với sự đe dọa của Trung Cộng.

Ngày 14 tháng 8 vừa qua, một phần trong chương trình cải tổ tài chánh của TT Obama đưa ra đã được áp dụng, khi các nhà băng bắt buộc phải xin phép khách hàng trước khi tự động trả tiền các ngân phiếu thiếu tiền bảo chứng và đòi lệ phí cao. Tiền lệ này đã giúp các ngân hàng thu thêm hàng triệu đồng lệ phí mỗi năm.

Ngày hôm nay, thứ hai 16 tháng 8, Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã nói chuyện tại Đại Học John Hopkins về dự án $63 tỷ Mỹ Kim dành cho sức khỏe của phụ nữ, trẻ em, và trẻ sơ sinh toàn thế giới trong 6 năm nữa. Bài nói chuyện của bà đưa ra các sáng kiến quan trọng của chính quyền Obama trong việc tài trợ y tế cho các nước nghèo trên thế giới, để chống các bệnh như Lao, Sốt Rét, HIV, Aids, và nhiều bệnh truyền nhiễm khác, cũng như giúp giảm số tử vong của các bé sơ sinh. Đây là một trong những nỗ lực quan trọng để Hoa Kỳ có thể giúp bảo đảm an sinh thế giới, tránh các vấn đề do nghèo đói tạo ra, và nhất là giúp ngăn ngừa sự bành trướng của các nhóm khủng bố, phá hoại , dựa vào sự nghèo đói và dân trí thấp.

Cũng ngày hôm nay, Đề Đốc Thad Allen, Chỉ Huy Trưởng trong việc giải quyết vấn nạn dầu loang cũng làm việc cùng hãng BP để tiếp tục việc bảo đảm việc dùng giéng để giảm vấn đề dầu rỉ đã được hàn lại từ ngày 15 tháng 7, cách đây 1 tháng, cùng thương lượng về việc đào giéng cạnh đó để giải tỏa áp lực tại đây và hoàn toàn không dùng giéng Macondo nữa.

TT Obama cùng gia đình đã đến thăm vùng vịnh và đi nghỉ mát tại bờ biển Florida trong cuối tuần qua. Tuần trước, TT Obama tiếp đội the Saint của New Orleans tại tòa Bạch Ốc, và đãi bằng tôm cá tại Louisiana để quáng cáo cho sự an toàn của đồ biển vùng này, với chủ tâm mang lại niềm tin của người tiêu thụ với hải sản vùng vịnh, và quảng cáo cho kỹ nghệ du lịch tại vùng bờ biển bị ảnh hưởng của nạn dầu loang.

Một trong những quan tâm hàng đầu của Hoa Kỳ và thế giới vẫn là chiến tranh tại Afghanistan. Trong cuối tuần qua, Tướng Patreus đã tỏ y lo ngại rằng cuộc chiến này sẽ kéo dài hơn dự tính, và các thách thức sẽ rất thất thường. Điều này hầu như tăng cao khi vấn nạn lũ lụt tại Parkistan ngày càng trở nên đáng quan tâm. Ngày 5 tháng 8, BBC loan tin trận lụt ảnh hưởng đến 2.7 triệu người. Ngày 15 tháng 8, con số lên đến 10 – 11 triệu. Tin CNN hôm nay loan hàng ngàn thành phố tại Parkistan đã bị cuốn trôi. Thư ký Ban Ki Mo on của Liên Hiệp Quốc đã đến thăm Pakistan trong tuần qua, và nói “tim ông như bị thắt lại một cách đau đớn” trước thảm cảnh. Trong khi việc cứu trợ chưa hiệu quả, thì người quan sát cho rằng phiến quân Taliban sẽ nhân cơ hội này để tái phối trí, và tạo thêm nhiều vấn đề dai dẳng hơn cho Afghanistan. Cuối tháng 7, một cuộc Hội Nghị Quốd Tế đã diễn ra tại Kabul, và TT Karzai cuả Afghanistan tuyên bố ông nghĩ Afghanistan sẽ có khả năng tự bảo vệ vào năm 2014.

Ngày hôm nay, 16 tháng 8, Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert Gates của Hoa Kỳ tuyên bố việc rút quân tại Afghanistan sẽ bắt đầu vào tháng 7 năm 2011, và sẽ tiến hành theo đúng chương trình. Ông cũng cho biết ông dự định sẽ từ chức năm 2011, tuy không có gì chắc chắn.

Người Việt chúng ta không khỏi nhớ lại tình hình Việt Nam năm 1972, 1973, và thành tâm cầu chúc cho Afghanistan được mọi may mắn. Một chuyên gia VN, TS Đinh Xuân Quân, hiện đang làm cố vấn cho Bộ trưởng Kinh Tế tại Afghanistan, với hy vọng giúp xây dựng và phát triển đất nước này, hầu vượt qua thử thách. TS Đinh Xuân Quân cũng đã hết sức giúp VN năm 1972, phục vụ tại Quỹ Phát Triển trong thời gian này. Voice of Vietnamese Americans xin kính chúc TS Đinh Xuân Quân nhiều sức khỏe, nhiều may mắn, và được ơn trên phù hộ để làm tròn sứ mạng Chúa giao phó cho ông.

Trong khi tất cả mọi lo lắng về an ninh dường như dồn vào Châu Á, với lo ngại trước sự gia tăng tiềm năng quân sự của Trung Hoa, thì ngày 15 tháng tám, tác giả DAVID BARBOZA tại Shanghai đưa ra bài viết, nhận định rằng trong quý thứ hai của năm 2010, Trung Cộng đã đạt các chỉ số cho thấy họ là cường quốc thứ hai về kinh tế, theo các dữ liệu đưa ra vào sáng sớm ngày thứ hai. Đây là điều hầu như ai cũng đoán biết và lo ngại , vì TH có số dân nhiều sau HK, và diện tích đất đai thuộc hàng thứ hai trên thế giới. Hiện tại, nhiều người nghĩ chỉ Ấn Độ mới có khả năng cân bằng ảnh hưởng của Trung Cộng tại Á Châu. Trong 2 năm gần đây, Chính quyền Obama cũng đã cho thấy nhiều khuynh hướng nâng đỡ Ấn Độ trên nhiều mặt để cân bằng thế lực này.